🎿Trượt tuyết trên Mount Seymour!🎿

Vài hôm trước, tôi được trải nghiệm đi trượt tuyết lần đầu tiên trong cuộc đời! Trượt tuyết không phải là lựa chọn đầu tiên của tôi khi được chọn một môn thể thao để học. Bởi thế nên tôi cũng hơi bất ngờ và hồi hộp trước buổi học đầu tiên.

Ấn tượng đầu tiên của tôi là giầy trượt tuyết cứng hơn tôi nghĩ rất nhiều. Đi vào một cái là chân tôi thấy đau luôn.

Đi bộ trong giầy tuyết khó hơn bạn nghĩ rất nhiều. Thanh giầy tuyết nặng, dài, và cứng, sao mà có thể đi bộ như thế cho 10 phút được?

Sau đó, cuối cùng đã đến dốc đầu tiên mà có độ dốc phù hợp cho tôi. Vì tôi đi bộ trong tuyết nhanh hơn C, cô chọn tôi để đi trước. Chắc là quá đơn. Nhưng, lúc tôi bước chân xuống dốc, tôi liền phi xuống nhanh như chớp và đâm vào đám tuyết ở bên phải. (có thể không dễ đến thế.)

Nhưng sau khi xuống nhiều lần, tôi quen với nó luôn. Lúc tôi xuống cuối cái dốc (khoảng 10-15m dài?), cô đi lên để giúp C đi xuống. Trong lúc đó, tôi lại ngã xuống vì thanh giầy trượt tuyết nặng quá. Tôi thử đứng lên nhưng nó nặng và vướng quá nên không làm được (nếu bạn mà thử thì bạn sẽ bị bẻ chân). Đến lúc C đi xuống rồi, cô mới giúp tôi lên được.

Sau đó một lúc, tôi được đi ra dốc lớn hơn (nó không dốc hơn tí nào, nó chỉ dài hơn thôi). Vì hôm đó có rất nhiều sương mù, tôi sẽ không nhìn thấy đoạn kết thúc của con dốc đó.

Tôi cũng được học để xuống dốc như nào. tôi không được để giầy trượt tuyết của tôi song song ⬆️⬆️ hay là tôi sẽ không dừng lại được và tôi sẽ đâm vào một đóng cây ở dưới. Tôi phải để giầy trượt tuyết của tôi tréo vào nhau ↗↖ để tôi đẩy tuyết ra. Nó sẽ làm cho tôi đi chậm hơn. Sau vài buổi nữa tôi sẽ tập đi song song ⬆️⬆️.

Lúc trượt được xuống đáy dốc, tôi có thể xếp hàng để vào một cái ống để đưa tôi lên. Trong cái ống đó là một thang cuốn phẳng để tôi đứng lên. Lâu lâu nếu có ai đó ngã ở lối vào, thang cuốn sẽ đột nhiên dừng lại.

Cuối cùng tôi cũng xuống dốc đó vài lần nữa và tôi rất tự hào.

Chúc bạn một ngày vui vẻ,

Z.