Vào đầu tháng 5, tôi cùng lớp kịch của tôi ở trường diễn một vở kịch nghiêm chỉnh. Vở kịch của chúng tôi có tên là Murder’s in the Heir (Tội ác của những người thừa kế).
Kịch bản nói về cái chết của một ông già độc ác và giàu có tên là Simon Starkweather. Tất cả những thành viên trong gia đình của ông đều muốn có được tiền và tài sản của ông. Đột nhiên, ông chết một cách bất ngờ, nên tất cả những người trong nhà của ông ở thời điểm đó đều trở thành nghi phạm. Tất cả những người họ hàng và người làm công trong nhà đều bị nghi ngờ. Tất cả mọi người nói rằng họ không phải là người giết ông, nhưng ai cũng đều có một động cơ gây án. Vậy ai là người đã giết ông Starkweather?
Vở kịch này đặc biệt ở chỗ nó có thể thay đổi kết quả dựa theo tường tác của khán giả. Có 2 phần trong vở kịch, một phần là về cái chết của ông Starkweather và phần hai là về việc điều tra ra thủ phạm. Trong giờ nghỉ giữa 2 phần, khác giả được bình chọn là mình nghĩ nhân vật nào là kẻ thủ phạm. Mình có thể chọn một trong số 9 nhân vật đáng nghi.
Thật thú vị là trong cả hai buổi biểu diễn, tôi đều được khán giả lựa chọn thành tội phạm! Sau khi một người đã được lựa chọn thành kẻ tội phạm, họ sẽ phải diễn một cách thật đáng ngờ. Và đến phần cuối, họ phải nói một đoạn lời thoại dài để kể về cách họ giết ông Starkweather.
Tôi thấy thật bất ngờ khi tôi được lựa chọn thành kẻ tội phạm, vì nó thể hiện là tôi là người diễn viên thuyết phục (hay là bởi vì mọi người thích cái đạo cụ của nhân vật của tôi, nó là một khẩu súng hehe).
Trong vở kịch này tôi được đóng vai trò nhân vật Paula! Một nhân vật có một tính cách mạnh, strong willed and etc. Paula đến từ phía Nam của nước Mỹ. Vũ khí của cô là một khâủ súng. Bố của cô đã dạy cô cách để dùng súng lúc cô mới có 10 tuổi. Như những người khác, cô đang theo tiền của cụ của cô. Paula đã cố gắng thuyết phục ông Starkweather để cho cô một chút tiền, nhưng khi cô bị từ chối. Bởi vì vậy, cô sẵn sàng để giết ông ấy để nhận được tiền của ông.
Khi thầy của tôi đã được dao cho cái vai trò này, tôi thấy thật ngại bởi vì tính cách nhân vật này đối ngược tính cách của tôi. Lý do thứ 2 vì sao tôi lo lắng là bởi vì tôi phải học diễn với một giọng Western. Vấn đề là tôi hoàn toàn không biết phải nói nó như thế nào, chưa nói đến cái việc diễn với nó! Cuối cùng, tôi đã vượt qua khó khăn và đủ dũng cảm để biểu diễn với một giọng Western cho nhiều người khán giả.
Lớp tôi dành 4 tháng, từ cuối tháng 12 năm 2021 để luyện lời thoại và tập diễn thành nhân vật của mình. Thầy của chúng tôi tổ chức một ngày dành cho những học sinh lớp 8 vào thứ 7, thừ sáng đến chiều, để tập với trang phục và diễn như đang biểu diễn. Buổi luyện tập đấy là một ngày với thật nhiều kỷ nhiệm đặc biệt.

Vào buổi tối của ngày trước khi diễn, bạn A nói rằng bạn không thể diễn được bởi vì bạn bị ốm. Tất cả mọi người hỏang loạn lên, bởi vì không có người cố thẻ thay thế được cho bạn đấy bởi vì có vừa đủ các bạn cho những vai diễn của vở kịch. Mọi người thật lo lắng, nhưng thật may có một bạn có thể thay thế cho bạn bị ốm. Thật may, vào ngày diễn thứ 2, bạn A đã khỏe lại và có thể diễn cùng mọi người. 🙂
Lớp tôi có 2 ngày diễn, một ngày cho những phụ huynh và một ngày diễn cho các em lớp 6, 7 và các bạn lớp 8. Phần lớn mọi người trong lớp của tôi đồng ý rằng cái biểu diễn đầu tiên là hay nhất, bởi vì mọi người hợp tác với nhau nhiều hơn. Vào biểu diễn thứ hai, mọi người bắt đầu lo lắng hơn bởi vì mình phải diễn trước bạn lớp mình. Trong biểu diễn đấy, nhiều người quên lời thoại của mình hơn, nhưng thật may là mọi người đã giúp đỡ nhau bằng các ‘improv’ lời thoại. Cho cả hai trình biểu diễn, tất cả mọi người bỏ hết sức của mình để làm ra một trình diễn thật hay và thuyết phục.