Đi về nhà

Mùa hè vừa qua này gia đình tôi quyết định về Việt Nam chơi. Một phần của chuyến đi là về thăm lại  ở Thành Phố Hồ Chí Minh, vì đây là nơi mà gia đình tôi đã từng sinh sống đó là nơi sống trước của cả nhà tôi. Tôi rất mong chờ để về đấy và ngày ấy cũng đã đến đã đến lúc.

Tôi sẽ viết về các điểm đi chơi khác ở Việt Nam trong các bài viết khác.

Lúc máy bay vừa tôi hạ cánh xuống HCM, một cảm giác thân quen ùa vào trong tôi.tôi liền thấy quen với từ không khí cho đến và môi trường xung quanh của thành phố. Tuy Ở trong sân bay rất đông người và rất ồn nhưng gia đình nhà tôi vẫn vượt qua được 🙂. Sau khi nhận được hành lý, chúng tôi gọi taxi về nhà NHƯNG không phải là ‘nhà’ thật. Tôi đang rất muốn về lại ngôi nhà cũ thân thương của chúng tôi (TDP) nhưng vài hôm trước khi chuyến bay, đã có người thuê CÓ NGƯỜI LẠI THUÊ NHÀ ĐÓ rồi. ( con có thể nói thêm về cảm xúc của mình lúc này)  – Một cảm giác buồn man mác len lõi trong tôi. 😢😢😢.

Vì thế chúng tôi phải ở một nơi mới và ngôi nhà  Nhưng nhà kia vẫn có cảnh rất đẹp nhìn thẳng ra Quận 1 (trung tâm thành phố). Nhưng dù Dù vậy, chúng nhà tôi vẫn đi thăm lại Thảo Điền rất nhiều lần. Chúng tôi đi lại đường Quốc Hương quốc hương một con đường đã rất quen thuộc với tôi trước đây. Và nơi đây đã (có rất nhiều cửa hàng mới) mọc lên ; ,  chúng tôi còn ghé đi lại rất nhiều quán ăn và cửa hang. Hai địa điểm quan trong nhất mà gia đình nhà tôi không quên  thăm lại là trường học cũ và nhà cũ.

Trường học vẫn như cũ nhưng và không có nhiêu thầy cô ở đó vì họ vẫn đang nghỉ hè.  Nhưng Tuy nhiên vẫn có một vài thầy cô đã đi làm việc lại rồi nên chúng tôi gặp các thầy cô ấy đó. Cũng có rất nhiều thầy cô cũ nghỉ sau khi chúng tôi nghỉ học và chúng tôi đã rất buồn khi biết rằng một số thầy cô cũ không còn dạy ở đây nữa sau khi chúng tôi chuyển trường.🙁.

Tôi rất muốn quay lại nhà cũ nhưng tôi đã nói rồi là có người đang thuê. Tuy nhiên Nhưng họ rất hiền lành và họ đã cho chúng tôi  mình vào nhà để thăm xem lại thôi. Tôi rất nhớ khung cảnh từ cửa sổ nhìn thẳng ra Landmark 81 rất đẹp và rộng 🙂🙂.

Nhưng, có một việc mà làm cho tôi cảm giác nhớ nhất quen nhất. Đó chính là bác giúp việc của tôi. Bác bay từ bắc xuống HCM chỉ để gặp chúng tôi nhà tôi. (Bà ngoại và chị họ của tôi cũng đến)

Vấn đề lớn nhất trong cả 2 tuần tôi ở HCM là nhà đó không có wifi! Không có ai nộp tiền wifi nên không có wifi! Lúc nào mà tôi muốn làm gì mà cần wifi là phải xuống sảnh hoặc dùng wifi phát từ máy của bà ngoại 😈.

Tôi cũng được gặp lại rất nhiều bạn cũ và có một hôm tất cả các bạn đến nhà tôi chơi cả ngày. Đó là một ngày thật vui và nhớ nhất đối với tôi Nó rất là vui và  Tôi đã rất xúc động để nhớ lại các bạn 🙂

Cuối cùng tôi phải bay về Hà Nội tuy và tôi rất buồn nhưng tôi đã có một kì nghỉ hè thật đáng nhớ. ở đó đủ rồi…

Z.