Kỳ nghỉ đông vừa rồi cả nhà vừa về Việt Nam chơi. Đây là vài ký ức ấn tượng nhất của chuyến đi này.
Khi tôi ở nhà Bà Nội ngày đầu tiên, tôi phải tự đi mua thẻ SIM cho điện thoại. Tôi thấy hơi sợ lúc đó bởi vì tôi gần như không bao giờ đi mua đồ bằng tiếng Việt. Tôi mua cái loại rẻ tiền nhất nên tôi có mạng rất kém cho cả chuyến đi. Thật là ngố.
Một điều nhỏ nhưng rất buồn cười là khi tôi đến nhà ông bà ngoại, bác B không nhận ra tôi và khi phát hiện ra đó là tôi thì bác rất bất ngờ. Cả ngày đó bác cứ nói là tôi rất khác và tôi thấy rất vui.
Anh V đã chơi cùng với tôi khá nhiều. Anh đưa tôi đi lái xe xung quanh khu nhà và cho tôi chơi game lái xe trong nhà anh. Chơi với anh rất vui bởi vì anh rất chill và cũng thích xe các xe ô tô giống tôi và dậy được tôi rất nhiều thứ mới. Tôi rất muốn anh đến thăm Canada lại bởi vì có quá nhiều thứ thay đổi. Tôi được thêm một cái màn hình máy tính, vô lăng lái xe mới và nhiều thứ nữa.
Cả nhà ngoại đi Nha Trang chơi khoảng 5 ngày. Trong năm ngày đó, tôi được ra biển chơi, đi đến khu vui chơi điện tử, ra công viên giải trí, chơi với ông bà và mọi người khác. Ra biển bơi rất vui bởi vì nước ấm hơn hồ bời và có sóng. Tôi bơi ở biển hai lần. Ở khu vui chơi điện tử tôi chơi trò lái xe trên game rất nhiều lần với anh V. Bởi vì ở đó không có nhiều người, mỗi lần sau khi chơi xong hai anh em lại xếp hàng đi lại. Cái điều khiển lái xe đó còn có cả chuyển động theo xe luôn. Trước khi đi lái xe điện tử, tôi và anh V đi đua xe thật và nó rất vui. Các xe đó bám được rất tốt và đi rất nhanh. Khi ở nhà, tôi xem bộ phim Squid Game cùng với các anh chị họ. Tôi đi rất nhiều nơi trong công viên giải trí. Đầu tiền có một tàu lượn đi nhanh cực kỳ và lượn trái phải. Sau đó tôi đi trên một máy mà đưa mình lên rất cao rồi thả mình xuống. Khi đang rơi xuống có một cảm giác như người của mình đang bay. Tôi cũng được lái xe điện trên đường ray xuống núi. Các xe đó đi khá nhanh và cảnh từ trên núi rất đẹp. Cuối cùng, tôi cũng được trượt zipline xuống núi và qua cả công viên khủng lồ đó. Tôi cảm giác như đang thực sự bay bởi vì tôi chỉ đang lơ lửng trên trời. Rất tiếc là tôi không ghi lại bằng máy ảnh được bởi vì thẻ nhớ bị hỏng. Tôi cũng được xem vài trận bóng đá Việt Nam ở trong giải đấu Đông Nam Á và có cầu thủ mới Xuân Son rất xuất sắc. Quan trọng nhất, tôi tổ chức năm mới ở Nha Trang cùng với cả nhà và được vào năm 2025 ở trên biển.
Ở Sài gòn tôi đi gặp các bạn cũ và đi chơi cả một ngày. Hôm đó tôi ngủ ở nhà một bạn xong rồi trưa đến chiều tôi chơi thể thao như bóng đá, bóng bàn và cầu lông với các bạn. Gặp các bạn lại và thăm trường học cũ làm cho tôi nhớ về ngay xưa ở đây thế nào. Buổi tối đó tôi đi ăn cùng với các bạn xong rồi đi ra quán ăn để xem trận chung kết AFF lượt về. Đội tuyển Việt Nam đã dẫn đầu 2-1 từ trận lượt đi rồi nên có vẻ Việt Nam sẽ vô địch. Cá nhân tôi thấy trận đó là trận chung kết hay nhất, kịch nhất bao giờ. DTVN ghi bàn đầu tiên để nâng tỷ số lên 3-1 nhưng Thái Lan ghi thêm hai bàn nữa, một bàn trong đó rất sấu tính, để gỡ hòa. Bên cạnh tôi có một nhốm 10 người Thái Lan rất phiền cứ hét rất nhiều. Họ còn chiếm chỗ của nhóm tôi bởi vì họ có nhiều người quá. Đến phút 75, đội Thái bị một thẻ đỏ nên cả quán ăn đó bùng nổ lên và tôi thấy khá buồn cười. 5 phút sau, một hậu về Thái phản lưới để Việt Nam dẫn đầu trở lại. Tôi rất vui và không thể tin nổi. Bạn không thể tưởng tượng lúc đó mọi người hét to và ốn thế nào. Tôi đã có thể tưởng tượng trên đường sẽ đông như thế nào bởi vì bão và mọi người xem. Đến phút bù giờ thứ 20 và cuối cùng, thủ môn Thái Lan đã chạy lên để giúp đỡ với tân công và cuối cùng Việt Nam được một bàn thắng khẳng định từ giữa sân để nâng tỷ số cuối cùng lên 5-3. Tôi thấy quá vui và thực sự không thể tin nổi việc đó. Tiền đạo Xuân Son đã bị gầy chân ở đoạn đầu trận thứ hai nên tôi rất tiếc nhưng tôi cực kỳ tự hào Việt Nam đã thắng bại Thái Lan trong một trận chung kết kịch tính thế này.
Khi về Hà Nội, các anh chị họ đã đi học trở lại rồi nhưng anh V vẫn tìm thời gian để chơi cùng với tôi. Tôi được lái xe trong game và anh lại chở tôi đi lái xe nữa.
Tôi cũng đi từ thiện cùng với bác L và chị N. Nó là một trải nghiệm khá thú vị. Tôi được phát tiền cho các người cần thiết và cũng giúp đỡ tổ chức và đếm số người kiểu đó.
Tôi ở Hải Phòng vài hôm cùng với bác T và được đi chơi xung quanh thành phố quê hương của tôi một chút.
Tôi gặp bác H và đi làm đồ gốm cho một ngày. Có một người đưa tôi đi thăm làng gốm và tôi mua một con lợn nhỏ. Làm gốm khó hơn tôi nghĩ và tôi còn bị bắn cả một bát nước bẩn lên người. Các người làm các lọ to đùng bằng gốm thật rất ấn tượng bởi vì họ phải làm các lọ xong rồi vẽ rất chi tiết bằng tay lên nó xong rôi khắc nó ra.
Bay về Canada rất buồn nhưng tôi khá nhớ nhà rồi và bây giờ quay lại cuộc sống bình thường rất thư giãn.
(tôi cũng được chữ ký của Xuân Son bởi vì tôi gửi nhờ một áo đội tuyển vào bệnh viện nhưng tôi không lấy kịp và bay về trước.)