Có một nhiệm vụ thật là đáng sợ đối với tôi, đó là, đi lấy máu để xét nghiệm.
Ngày hôm nay, tôi phải đi lấy máu. Nói đến máu là tôi thấy rất khủng khiếp. Nhưng, sau vài lần lùi ngày, tôi không thể trì hoãn việc đó được nữa. Nhưng, an ủi là chỗ lấy máu rất gần trường nên sau giờ học tôi chỉ cần đi bộ thẳng tới đó.
Tôi bước vào phòng và người tôi lạnh toát vì sợ. Phải chờ rất lâu thì một bác sĩ đã xuất hiện. May là em S cũng đi theo và cũng phải lấy máu. Vì thế, tôi cảm thấy dũng cảm hơn một tí. Sau lúc đó, tôi phải thực hiện một lựa chọn rất khó…
Tôi quyết định là tôi sẽ đi lấy máu trước. Và, cuối cùng, nó cũng không đau lắm! Chỉ có một vấn đề là bác sĩ đã mất rất lâu để lấy đủ số lượng máu cần thiết. Tôi nghĩ là vì máu của tôi đặc qua nên nó chảy hơi chậm. Tôi mất khoảng hơn 1 phút trong khi S chỉ mất 30 giây ?! Trong một phút đó, tôi đã bình tĩnh để nhận ra rằng khi cái kim tiêm chọc vào người mình, nó không đau bằng tôi nghĩ.

Hôm nay tôi cảm thấy rất tự hào vì là tôi đã chọn lấy máu trước em và tôi không khóc một tí nào luôn!
Z.