Năm mới, lại đi trượt tuyết thôi!

Năm nay, tôi được đi trượt tuyết khá nhiều và tôi cũng tiến bộ được rất nhiều.

Năm ngoái lần đầu tiên tôi đi trượt tuyết với ván trượt mới, tôi đã ngã rất nhiều và không muốn đi trượt tuyết nữa vì tôi sợ bị ngã nhiều.

Sau đó, trong kỳ nghỉ đông của tôi, gia đình phải về Việt Nam nên tôi không thể đi trượt tuyết được. Sau kỳ nghỉ đông, lúc gần kỳ nghỉ xuân, tôi được vào lớp học trượt tuyết và được đi trượt tuyết mỗi ngày chủ nhật. Tôi cảm thấy rất vui khi được đi trượt tuyết trở lại.

Lần đầu tiên tôi đã đi được đường trượt màu đen, vào buổi học thứ hai.

Nếu các bạn chưa biết:
– Đường trượt màu xanh lá: đường trượt không dốc lắm
– Đường trượt màu xanh da trời: đường trượt hơi dốc
– Đường trượt màu đen: đường trượt rất dốc

Đây là bản dồ của núi Seymour

Hôm đó, tôi đã trượt xuống đường số 25. Đây chính là đường trượt dài nhất trong cả ngọn núi. Có một điều rất buồn cười là lúc tôi bắt đầu xuống đường trượt đó, tôi nhỡ cua người quá độ, nên tôi bắt đầu trượt lưng xuống trước, XUỐNG MỘT ĐƯỜNG TRƯỢT MÀU ĐEN! Ôi, thật đáng sợ! Lúc đó tôi cảm thấy rất sợ bởi vì tôi nghĩ rằng tôi có thể sẽ bị ngã và lăn xuống dốc nhưng rất may tôi đã tự cứu được mình và quay người trở lại bình thường.

Một tuần sau đó, tôi đã khám phá một khu vực mới trên núi. Nó tên là Brockton. Brockton là khu vực cao nhất trên núi. Nếu bạn nhìn vào bản đồ, bạn sẽ thấy các đường trượt được đánh số một đến mười thuộc về Brockton. Tôi cảm thấy ở trên đó khó hơn. Kể cả những đường trượt xanh lá. Nó có độ khó như đường trượt màu xanh da trời. Mặc dù vậy, khu vực Brockton vẫn rất thú vị để trượt xuống.

Mấy hôm đó, tôi cũng trượt được rất nhiều các đường trượt màu xanh da trời mà tôi chưa từng trượt bao giờ. Sau khi trượt xuống đường 25, mình phải đi tiếp xuống đường 35. Đường 35 cũng khá là khó nhưng chưa đủ khó để được gọi là một đường trượt màu đen. Tôi cũng rất thường xuyên trượt xuống đường 15, rồi tiếp tục xuống 26, nhưng tôi lại thích cắt sang đường 28 thay vì xuống hết đường 26 bởi vì đường 28 sẽ dẫn xuống đường 25 dốc và nhanh hơn tạo cho tôi cảm giác thích hơn và mạo hiểm. Vì đoạn đầu của đường số 28 có độ dốc cao nên nó cực kỳ vui để trượt. Tuy nhiên, nó cũng tạo cho tôi cảm giác sâu và sợ.

Đã có một điều rất buồn vào tuần cuối cùng, chính là tôi đã bị ốm và không thể đi trượt tuyết được. Theo như C nói, C và cả nhóm được trượt xuống đường 25 một lần nữa, một đường trượt màu xanh da trời mới trên khu vực Brockton, và một đường trượt màu xanh da trời mới ở Mystery (khu vực thường xuyên trượt).

Đây là bản dồ của núi Seymour một lần nữa để nhắc lại

Tôi cũng đã được đi trượt tuyết một lần nữa mấy ngày trước và tôi trượt rất tốt. Lúc tôi bắt đầu trượt, tôi cảm giác rất không tự nhiên. Tôi đã không đi trượt tuyết trong vài tuần thôi mà tôi đã gần như quên mất cảm giác trượt tuyết rồi. Dù vậy, kỹ thuật của tôi đã tiến bộ hơn hẳn. Hôm đó, tôi đã đi rất nhiều đường trượt xanh da trời nhưng rất buồn vì tôi không thể lên được Brockton kịp thời gian trước khi nó đóng cửa. Tôi đã trượt xuống đường 11 sang đường 22. Sau đó tôi cũng trượt xuống đường trượt 11 xong rồi đi bộ lên một đoạn và trượt xuống đường 14. Tôi chưa bao giờ trượt xuống đường 14 nên tôi thấy nó hơi khó nhưng vẫn trượt được. Hôm đó tôi cũng đi các đường trượt thích nhất của tôi, chính là đường 15 nối xuống đường 26 và 28 lại nối với 25 và 35. Tôi cũng trượt đường 36 rất nhiều lần.

Trượt tuyết là một môn thể thao rất vui và thú vị. Hy vọng tôi sẽ luôn luôn tiến bộ và trượt mỗi ngày một tốt hơn.

Z. 🙂