Năm nay khi ở nhà chán quá, tôi đã quyết định là năm nay tôi nhất định phải đi làm tình nguyện cho trại hè ở trang trại. Ban đầu, tôi không có hào hứng về ý tưởng này bởi vì nếu bản thân tôi không tự tin cạnh ngựa, thì sao mà tôi giúp được người khác cưỡi ngựa? Tôi thật sự thấy lo lắng, hơi hồi hộp nhưng tôi cũng băn khoăn, không biết tôi nên đi hay nên ở nhà. Cuối cùng thì cũng phải đi thôi, thế thì mới có thể có trải nhiệm mới đúng không?
Vào tuần đầu tiện, tôi là người tham gia tinh nguyện duy nhất mà không có kinh nghiệm nên cũng cảm giác khá ngại và hồi hộp. Nếu tôi làm một lối sai lầm tồi tệ thì sao? Nếu tôi không thể điều khiển ngựa thì sao? Khi bước vào, tôi càng thấy bất an bởi vì những người tham gia khác đều bắt đầu làm việc rồi, còn tôi thì chẳng biết phải làm gì. Thật may, chỉ trong vòng mấy hôm, tôi đã bắt đầu thấy thành thạo hơn và thấy tôi tự tin hơn khi chuẩn bị và dắt ngưa. Vì thế, tôi cũng thoải mái hơn khi đang cần giúp các em học sinh nho nhỏ.
Tuần thứ hai là tuần vui nhất, cũng có thể bởi vì tôi không còn thấy lo lắng mà dần dần tự tin lên nhỉ? Khi đến, tôi vào việc luôn bởi vì tôi biết và chắc chắn biết là mình cần làm gì. Tuần đấy cũng có một em mới bắt đầu, cũng sợ sợ như tôi tuần trước. Vì thấy tội nghiệp cho em, tôi đã quyết định là mình sẽ giúp và chỉ em những thứ em cần biết khi làm tình nguyện cho trang trại.
Qua hai tuần này, tôi đã học được thật nhiều kỹ năng khi cần phải điều khiển con ngựa, học được cách lau dọn chuồng ngựa, và đã gặp gỡ được thật nhiều người làm cho tôi thấy thật cảm hứng với môn cưỡi ngựa. Tôi được dành được rất nhiều thời gian cùng cách con ngựa ngựa, làm cho tình yêu của tôi với ngựa lớn hơn, nhất là với con ngưa Foxy (con ngựa nhìn như con bò!). Thậm chí, giờ tôi đã có thể thoải mái với ngưa hơn là S luôn >:). Đây là một trải nhiêm tôi chắc chắn sẽ làm lại trong kỳ nghỉ mua hè năm sau.