Nếu các bạn chưa đọc phần 1 và 2 của chuyến Châu Âu này về Thụy Sỹ và Đức thì đọc ở đây: Châu Âu 2024: Thụy Sỹ và Châu Âu 2024: Đức.
Ngày 16: Tôi Có Đang Trong Một Bộ Phim Không?
Hôm nay là ngày bắt đầu phần cuối cùng của chuyến đi Châu Âu. Hôm nay sẽ được đi Áo! Tôi không quá chờ đợi đến Áo bởi vì tôi không biết nhiều về đất nước này nhưng khi đến đó tôi đã rất ngạc nhiên.
Tối hôm qua C ở lại để chơi với các bạn ở trại hè nên sáng sớm hôm nay C phải tự đi tàu một mình để đến Friedrichshafen gặp cả nhà. Sau đó cả nhà lên đường đến nước Áo. Bởi vì nơi đây rất xa Áo, mình phải đi tàu 8h (tám tiếng) mới đến được Vienna. Bay là một lựa chọn khác, nhưng giá tiền không bõ. Trước khi đi tôi rất sợ là sẽ quá chán trên tàu nhưng khi lên đến đó thì cũng không tệ đến thế. Có cả nhà đi cùng nên rất vui và tôi có nhiều việc có thể làm để giải khuây. Chúng tôi đã đặt ghế trước rồi nhưng ba anh chị em phải ngồi xa bố mẹ vài hàng ghế. Trong tàu có nhiều hàng ghế như máy bay. Nhưng, các tàu nay có cửa sổ lớn hơn máy bay nhiều. Các tàu siêu tốc đi rất nhanh, dù không thấy thế từ bên trong nhìn ra ngoài. Lúc tôi đang đứng chờ ở bến tàu có lúc các tàu siêu tốc như những khối sắt khổng lồ bay qua với tốc độ tên lửa khiến cho gió tát vào mặt.
Khi đến ga tàu chính, nhà tôi phải chuyển sang một tàu đi trong thành phố để đến nơi ở. Khi ra khỏi tàu tôi vô cùng ngỡ ngàng trước . Kể cả ga tàu cũng thiết kế rất đẹp và cổ kính. Khi đi thanh máy xuống đường tôi ngạc nhiên bởi vẻ đẹp của thanh phố. Thành phố không quá đông nhưng không im lặng quá. Thành phố cũng rất thoáng rộng và có nhiều nhà kiến trúc chi tiết và phức tạp. Tôi cảm giác như đang trong một dấc mơ hoặc bộ phim. Thành phố Vienna cũng đứng thứ nhất trong danh sách thành phố dễ sống nhất thế giới. Tôi thấy thanh phố này rất cân bằng và nói thật rất hòa bình. Vienna cũng nhìn hơi cổ bởi vì kiến trúc của nó nhưng cùng một lúc cảm giác hiện đại và công nghệ cao.
Đại sự quán của Việt Nam ở Áo có phòng ngủ nên cả nhà định ngủ ở chỗ đó. Khi đến đó, phải đi trong một khu vực nhiều nhà như là Vancouver và nó làm tôi rất nhớ nhà dù đang ở Châu Âu. Lúc đi vao đại sự quán, chú dẫn cả nhà xuống một cửa nhỏ và vào một cầu thang rất dốc và hẹp. Tôi phải mang vali xuống đó và nó rất mệt. Khi xuống đến đó, nhà cửa không nhìn sạch sẽ lắm và nó có một cảm giác nhà cũ và bẩn tôi rất khó chịu. Nhưng lúc đó mới là phòng “khách” ở bên ngoài thôi nên tôi rất hy vọng là phòng ngủ sẽ chất lượng hơn. Khi vào đó, cả phòng cảm giác nhỏ và tối. Các giường, tủ, và kệ nhìn rất cũ, bẩn, và bụi. Tôi ngay lập tức không thể tưởng tượng sao có thể ngủ ở đây mấy ngày tiếp theo được. Người ta cũng không để ga giường và tôi cũng không biết nếu gối giếc đã giặt chưa. Phòng tắm là phòng làm tôi sợ nhất. Trong đó không có đèn và trên tường rất bẩn và nhiều con bọ. Phòng đó cực kỳ nhỏ và hẹp và sàn cũng bẩn. Ở đó cũng không có gương và chậu giửa tay nhỏ bằng bàn tay. Trước khi thấy cơ hội ở đây, mẹ đã đặt khách sạn rồi nhưng mẹ lại hủy khách sạn và đến ở đây bởi vì vị trí tiện hơn. Bây giờ mới thấy đó là một lựa chọn không thông minh và may là cả nhà đồng ý thế. Bây giờ vẫn có thể đặt phòng khách sạn nhưng không thể kịp tối hôm nay được.
Cả nhà đi ra khỏi nhà để khám phá thành phố buổi tối. Tôi thấy Vienna thực sự rất đẹp nhất lúc buổi tối bởi vì mọi thứ rất thư giãn và im lặng. Tôi không thể tin nổi là tôi đã đi chơi cả nước Thụy Sỹ, đi làm quen thành phố Munich đầy đủ, và bây giờ tôi đang ở thành phố nổi tiếng Vienna. Tôi đã ở Châu Âu 2 tuần rồi. Tôi đang ở nơi tôi nghĩ là sẽ không bao giờ. Tôi rất biết ơn cho mọi thứ đã xảy ra để tôi đến được nơi dấc mơ của tôi.
Ngày 17: Vienna Thật Là Đẹp
Hôm nay mục tiêu chính là đến một nhà thờ lớn ở Vienna gọi là St. Stephen’s Cathedral. Sau khi chuyển sang khách sạn mới buổi sáng, cả nhà bắt đầu lang thang ra ngoài đường. Cả nhà định đi bộ đến chỗ đó và ngắm đường phố trên hành trình đó. Trên đường tôi thấy say mê bởi cảnh thành phố. Mọi thứ trông như vừa bước ra khỏi một bộ phim. Thành phố này cũng nhìn y hệt như một thành phố nổi tiếng gọi là Vienna… bởi vì tôi đang ở đó thật!! Từ trước đến giờ cái từ Vienna nghĩa là một thành phố uy tín ở Châu Âu. Tôi cảm giác rất vinh dự khi được ngắm các tòa nhà kiến trúc chi tiết cổ điển của thành phố Vienna. Tôi được vào rất nhiều cửa hàng và mua vài đồ chơi và quyển sách. Hôm nay dự báo mưa nên đắng lẽ phải đến xem nhà thờ trước để không bị mưa nhưng cả nhà bận vào các cửa hàng quá nên khi bắt đầu mưa vẫn phải đi bộ 5-7 phút nữa mới đến. Thế thì cả nhà bắt đầu chạy bởi vì mưa càng ngày càng to. Khi đến đó, đang mưa rất nặng và không thể ra khỏi mái che được. May quá lúc đó cả nhà chui được vào một lối vào của khu nhà có mái che. Nhà thờ đó cực kỳ lớn trong đời thật và tôi không hiểu sau người ta ngày sưa có thể xây được các nhà thờ. Nó vô cùng chi tiết và rất to lớn nên không biết xây sẽ vất vả và lâu như thế nào. Nhìn thấy nhà thờ trong một cơn mưa to nhìn rất đẹp và thư giãn, mặc dù ở ngoài đang rất hỗn loạn. Sau đó tôi được đi vào xem nhà ngày xưa của nhà soạn nhạc Mozart. Nó cảm giác rất hay và buồn cười khi được vào các phòng mà MOZART đã từng bên trong. Thực sự khó tin.
Tôi rất thích đi chơi với cả nhà và mặc dù ai bị giận dỗi, mình sẽ vẫn tạo ra được nhiều ký ức vui và đáng nhớ hơn.
Ngày 18: Tôi Không Thể Chán Thành Phố Này Được
Sáng hôm nay C và mẹ đi sớm để xem đại học ở Vienna để cân nhắc nếu đại học này có thể là một lựa chọn đại học cho C không.
Sau đó cả nhà định gặp nhau ở thư viện quốc gia Áo. Nó là một thư viện rất lớn và cổ như là cái ở Sankt Gallen mà tôi đã kể về trong bài Thụy Sỹ nhưng nó lớn hơn rất nhiều. Nói thật cả hai thư viện tôi đi đều giống nhau chỉ thư viện này to rộng hơn nhiều nên nó ấn tượng hơn. Tôi cũng rất thích ngắm lên trần nhà bởi vì nó rất cao và họ hay sơn các bức vẽ chi tiết và màu mè lên đó.
Buổi chiều hôm đó cả nhà tiếp tục đi chơi và đến một bảo tàng có vài bức vẽ nổi tiếng gọi là Albertina. Nói thật tôi không có hứng cho các bức vẽ lắm nên không có cái nào thực sự đáng nhớ nhưng sau khi đi thăm bảo tàng này tôi thấy rất ấn tượng các họa sĩ có thể sơn được các bức hình to khủng lồ hoặc cực kỳ chi tiết như thế được. Mình thực sự phải rất thích môn vẽ và kết nối với nó về mặt tình cảm. Điều ấn tượng nhất từ Albertina không phải một bức vẽ nào bởi vì nó là cảnh nhìn từ cổng của bảo tàng đó. Thật là bất ngờ và không liên quan. Trước khi vào được bảo tàng, mình phải đi bộ lên vài tầng thang bộ ngoài trời. Sau đó có một khoảng trống như là cái ban công to đùng ngoài trời và mình có thể nhìn các tòa nhà sung quanh 360 độ. Góc đường nào cũng có các tòa nhà cổ điển, vĩ đại. Tôi không thể dừng ngưỡng mộ cảnh đẹp này. Mặc dù tôi rất tiếc là không được dùng máy ảnh xịn để chục hình ở Thụy Sỹ, Vienna là nơi hoàn hảo và hợp lý nhất để sử dụng nó.
Tối hôm nay cả nhà sẽ được đi xem biểu diễn nhạc cổ điển. Tôi cảm giác là nghe nhạc cổ điển ở Vienna là phù hợp nhất. Cả thành phố mang cảm giác cổ điển và thư giãn. Biểu diễn đó rất ấn tượng và tôi rất thích nhạc cổ điển vì cách nó truyền cảm xúc.
Ngày 19: Đã Gần 3 Tuần Rồi???
Tôi không thể tin nổi tôi đã ở Châu Âu gần 3 tuần rồi. Đó là một thời gian rất lâu và tôi cũng không thể tin nổi tất cả các nơi tôi đã đến và các hoạt động đã làm. Bây giờ tôi đang ở thành phố hoàn hảo Vienna nhưng vài tuần trước tôi đang đi leo núi ở Thụy Sỹ. Thật khó tin.
Hôm nay tôi được đi tour của nhà hát lớn ở Vienna. Nhà hát đó rất lớn và người ta biểu diễn tất cả các loại biểu diễn ở đó từ kịch đến nhạc. Phòng chính của nhà hát cũng rất to và cao. Nói thật tôi không hứng thú với các nhà hát lắm nên tôi cảm giác hơi chán.
Sau đó cả nhà đi một bảo tàng rất rất lớn chỉ về các bức vẽ. Bảo tàng đó cực kỳ to đến mức tôi đi mỏi cả chân mà mới chỉ một phần năm của cả bảo tàng đó. Các bức vẽ rất cầu kỳ và có vài cái to bằng cả một mặt tường và rất chi tiết. Tôi thấy rất hay nhưng tôi quá mệt để đi được nốt cả bảo tàng đó nên tôi, S và bố đi về trước để mẹ và C đi thêm.
Hôm nay tôi rất mệt và chán nhưng vẫn rất yêu Châu Âu.
Ngày 20: Ngày Đi Chơi Cuối Cùng ở Châu Âu 😔
Hôm nay là ngày cuối cùng ở Châu Âu. Tôi rất buồn là phải rời đi vùng đất kỳ diệu này nhưng tôi cũng đang thực sự nhớ nhà rồi. Hôm nay cả nhà đi chơi ở một cung điện tron một khuôn viên vô cùng rộng lớn. Bản thân lâu đài tôi không vào nhưng trong khuôn viên còn có cả sở thú luôn. Đi bộ sung quanh cả công viên đó phải mất ít nhất một tiếng và sở thú ở bên kia công viên nên tôi, S và C được đi xe ngựa đến đó. Đúng rồi. Dấc mơ của S. Được con ngựa đưa đi rất yên tĩnh và được nhìn cả công viên đó. Sau khi chú cưỡi ngựa thả chúng tôi xuống ở giữa đường, cả 3 anh chị em đứng chờ bố mẹ đi bộ đường ngắn đến đó. Chính tỏ ngựa vẫn nhanh hơn người mặc dù đi đường dài hơn nhiều. Ở đó có tất cả các loại con vật và khá thú vị. Có cả sư tử, hổ, nai và tất cả các loại con vật khác. Ngày hôm đó trời rất nóng và tôi đang cầm chiếc quạt duy nhất và tôi cũng hơi ích kỷ với nó nên xin lỗi S và mẹ là đã phải chịu đựng qua buổi chiều nắng nóng đó. Cuối cùng cả nhà đi bộ đến một tòa nhà nhỏ rất xa lâu đài để ngắm cảnh. Từ đó có thể nhìn thấy lâu đài thanh lịch được bao quanh bởi một khu rừng và thành phố Vienna sống động ở phía sau. Lúc này trời bắt đầu âm u và gió mạnh nên chúng tôi dần dần bắt đầu về. Từ lâu đài đó đến bến tàu mất khoảng 20 phút đi bộ và tôi thấy vài giọt mưa bắt đầu rơi rồi nên bắt buộc phải đi nhanh hơn. Vài phút sau cả nhà đang chạy với mưa rơi xối xả trên đầu. Mặc dù tôi, S và mẹ đều đang chạy nhanh nhất có thể, C và bố đi bộ rất bình tĩnh ở đằng sau bởi vì biết rằng không thể chánh mưa được. Sau khi mọi người bị ướt sũng bởi mưa, chúng tôi cuối cùng đã tới bến tàu về nhà.
Ngày 21: Chia Tay Vùng Đất Kỳ Diệu Châu Âu
Tôi không thể tin nổi là tôi đã ở Châu Âu đến tận 3 tuần rồi. Đây là một nơi tôi không bao giờ nghĩ tôi sẽ được đến và cuộc đời của tôi đã thay đổi sau khi gặp đến nơi kỳ ảo này. Đã đến lúc tôi phải chia tay với các cảnh thiên nhiên, núi, thành phố hiện đại, siêu xe cực hiếm, thành phố sôi động và kiến trúc phức tạp rồi các bạn ơi. Tôi rất buồn nhưng tôi cũng quá nhớ nhà rồi.
Tôi được bay một máy bay nhỏ xíu đến mức tôi có thể chạm tay vào nóc máy bay từ Vienna đến Munich bởi vì ở Munich mới có chuyến bay thẳng về Vancouver. Máy bay đó rất nhỏ và chỉ có 4 ghế một hàng. Nó cảm giác như đang được bay trong một máy bay riêng. Ở các sân bay Châu Âu tôi nhìn thấy vài máy bay dạng A380 là loại máy bay chở người lớn nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy một cái ở Canada và nhất là ở Việt Nam. Tôi được khá gần một máy bay A380 bởi vì nó chị đậu 2 máy bay từ chiếc máy bay nhỏ xíu của tôi.
Khi đến Đức, tôi phải đi tàu đến một khúc khác của sân bay và có rất nhiều bảng và màn hình chỉ đường đến tàu đó. Khi đang đưa hộ chiếu để vào các cổng sân bay, tôi thấy là nếu mình hơn 18 tuổi, hộ chiếu Canada có thể dùng máy quét để nhanh hơn. Rất tiếc tôi mới chỉ 13 tuổi thôi nhưng tôi thấy rất may là tôi có hộ chiếu thật mạnh. Tôi cũng rất vui là sẽ được bay hãng Lufthansa của Đức về bởi vì nó là một trong những hãng hàng không xịn nhất thế giới. Khi vào máy bay, các ghế rất rộng mặc dù tôi đang ngồi hạng phổ thông và hệ thống và màn hình rất xịn. Màn hình ở hạng thương gia và phổ thông đều to bằng nhau nên tôi có một màn hình rất rộng và mượt. Hệ thống đó cũng rất hiện đại bởi vì mình có thể nối tai nghe của mình qua bluetooth và không cần thiết dùng tai nghe của máy bay.
Khi quay trở lại sân bay Canada, tôi ngay lập tức cảm giác thư giãn và ở nhà hơn. Tôi cũng bị bất ngờ khi mọi thứ viết bằng tiếng Anh thay cho tiếng Đức. Tôi quá mệt tiếng Đức rồi bởi vì tôi không nói giỏi lắm và phải sống với nó cho 3 tuần. Khi về đến nhà tôi rất mệt mỏi nhưng tươi lên khi nhìn thấy bàn học, máy tính và giường êm của tôi.
Tôi đã trải nghiệm thật nhiều trong một mùa hè này và tôi rất biết ơn là tôi được hưởng thụ một vùng đất tuyệt vời này. Tôi viết thêm về suy nghĩ về mùa hè này ở đây: https://weczs.ca/2024/09/mua-he-2024-ket-thuc-😔/
Tôi cũng rất tự hào là tôi đã viết vài bài viết chi tiết về từng ngày ở Châu Âu bởi vì tôi phải dành rất nhiều thời gian và bản thân viết kể lại mất lâu hơn là cả chuyến đi chơi này.
Hẹn gặp lại Châu Âu.
Z.