Những thành tích của tôi 2023-2024

  • Piano RCM Level 8

Tôi đã học piano từ khi tôi 6 tuổi rồi, nhưng tôi cũng chưa bao giờ đi thi giải và hiếm khi làm bài thi kiểm tra trình độ. Lần đầu tiên tôi thi trình độ là khi tôi thi lên ABRSM Grade 5 tại Việt Nam gần 7 năm trước. Từ lúc đấy trở đi, tôi cũng chỉ có tập tành và biểu diễn thôi. Vì tôi không phải là một người đam mê đuổi theo các giải thưởng, tôi cũng không lo về việc thi ___ mà chỉ tập và biểu diễn thôi. Tuy vậy, tôi cũng có thấy khá tò mò về trình độ của mình tại thời điểm này. Vì vậy, tôi đã quyết định là sẽ đi thi trình độ một lần nữa, nhưng lần này sẽ thi một chương trình mới, RCM Level 8. Tôi đã tra xem RCM Level 8 sẽ tương đương với mức độ nào trong ABRSM và khi thế tôi thấy là RCM Level 8 bằng ABRSM Grade 5. Nên nếu không đỗ được thì hơi xấu hổ nhỉ hihi.

Khi tôi bắt đầu tập cho bài thi, tôi chỉ có tập những bản nhạc thôi và bỏ qua những thứ tôi cần tập nhất, chính là “scales” và “sightreading”. Tôi lúc nào cũng nghĩ là sẽ vẫn còn thời gian, nên chẳng có lo lắng về việc tập tành cho nghiêm chỉnh. Đương nhiên, khi gần đến ngày thi, tôi cuống lên tập hàng ngày vì đã nhớ ra rằng mình chưa hề tập phần technical của bài thi 😰. Và vấn đề thứ hai chính là việc mà theory của tôi rất kém… Tôi chưa bao giờ học theory nên qua mấy tháng ôn thi, tôi thấy là có quá nhiều thông tin để hiểu. Hơn nữa, tôi thấy là theory chẳng có lý gì hết! Thật đau đầu.

Khi đang thi, tôi đã làm mấy lỗi trong đoạn technical, vì vậy nên tôi biết tôi càng phải chơi những bài cho thật hay và xúc động (như thế “examiner” của tôi có thể bỏ lỡ những lỗi nhỏ vì quá xúc động bởi “cách chơi đàn” của tôi). Haha tôi cũng chỉ đùa tôi, nhưng hôm đấy tôi thật sự chơi hơi bị hay đấy! Nói thật thì vì điểm của tôi cho những bài đấy khá tốt nên mới đạt được 80 điểm trong mức độ “First Class with Honours” :D. Tôi thấy thật hài lòng với bản thân sau khi thi xong vì điểm mình khá là tốt, và tôi cũng còn học được rất nhiều về âm nhạc ngoài đàn piano ra.

  • Taekwondo Black Stripe/Đỏ Đen

Khi nào gặp gia đình, ai cũng hỏi là băn khoăn không biết khi nào tôi mới đạt được đến đai đen. Thật tiếc khi đã hơn 5 năm nay rồi nhưng tôi vẫn chưa thể đạt được đến trình độ như thế. Hơn nữa, khi thấy đầu gối mình bắt đầu đau, tôi đã ngừng Taekwondo cho mấy tháng trời, nên ngày mà tôi lên được đai đen lại còn xa hơn. Tuy vậy, tôi không thể chỉ bỏ được môn thể thao yêu thích này được vì tôi đã học cho một thời gian dài rồi, tại sao không lên một đai nữa trước khi nghỉ? Vì thế, tôi vẫn còn cố gắng đi đến lớp hàng tuần, dù là mưa, tuyết hay xe buýt lại trễ. Taekwondo là một môn mà, mặc dù rất mệt mỏi, làm cho tôi cảm thấy thật tự hào về bản thân vì đã sống qua được một lớp học mệt mỏi đến thế.

Mỗi 3-4 tháng là trung tâm học Taekwondo của tôi sẽ “có” ngày thi lên đai cho tất của học sinh. Gần đây, tôi đã ít khi đến lớp, lại còn có bị trấn thương đầu gối nên tôi đã không đăng ký thi lên đai đỏ đên. Cuối cùng thì tôi cũng đã được thuyết phục bởi bạn mình, vì một lý do hơi trẻ con… Tôi và bạn tôi lúc nào cũng cùng trình độ đai bởi vì lần nào hai chúng tôi đều thi lên cùng lúc. Nhưng lần này, vì tôi đã chưa đăng ký, bạn tôi đã trêu trọc tôi nói là sau khi bạn thi lên tôi sẽ cần cúi đầu chào bạn khi nào gặp nhau (vì bạn sẽ là đai cao hơn mình). Vì thế, tôi càng muốn thi lên để vỡ tan giấc mơ đấy của bạn.

Cuối cùng thì tôi đã báo với thầy là tôi sẽ đăng ký để thi lên đai. Mấy tuần trước khi ngày thi tôi kiên trì cố gắng đến lớp và tập nhiều nhất có thể. Tôi đã cho rằng mình không cần điểm cao, chỉ cần đủ điểm để đỗ bài kiểm tra thôi vì tôi cũng không có nhiều thời gian để chuẩn bị cho bài thi. Hôm đi thi tôi cũng thấy thật lo lắng vì không biết là mình đã tập đủ chưa, nếu quên bài poomsae thì sao? Chắc chắn là sẽ bị trừ điểm. Hơn nữa, mọi lần tôi làm “board breaking” tôi chỉ cần đá đúng một lần thôi. Còn lần này tôi đã phải đá tới hai lần trước khi nó “gẫy(?)”. Vì vậy, tôi mới thấy thật bất ngờ sốc khi thầy nói là người được điểm cao nhất trong nhóm thi lên đai đỏ đen chính là tôi! Tôi được điểm 90.5% và đạt được điểm 90% là rất tốt luôn! Khi một học sinh đạt được điểm 90%, họ có lựa chọn bỏ qua đai tiếp theo và thi lên đai sau đó. Nói chung là được điểm 90% là quá xuất xắc luôn.

  • Chèo thuyền buồm Cansail 3

Mùa hè năm nay tôi đã học một khóa chèo thuyền buồm tại trình độ CanSail 3. So sánh với trình độ CanSail 1 và 2, chúng tôi cần học cách chèo một con thuyền lớn hơn và phức tạp hơn. Để chính xác hơn, chúng tôi cần chèo thuyền 420.

Khóa tôi thật ra lại được gom cùng lớp cao hơn vì không có đủ người, nên cuối cùng tôi cần học với những bạn trong trình độ CanSail 4. Vì thế, các thầy cô chắc quên về những học sinh trong khóa CanSail 3 và cho rằng tất cả học sinh đã biết điều khiển thuyền như thế nào. Thật may là tôi thường xuyên chèo thuyền cùng một chị đang học khóa CanSail 4 nên tôi mới còn yên tâm và học được. Chắc là tôi học được từ chị đấy nhiều hơn cả các thầy cô.

Trong hai tuần đấy, tôi có được khoảng 20 cái vết bầm tím trên chân và tay. Mỗi ngày đi chèo thuyền sẽ lại tìm thấy thêm các vết thương li ti khắp mọi nơi trên người mình. Hơn nữa, khóa chèo thuyền của tôi và ngay sau giờ học, nên hôm nào về cũng ngủ luôn vì quá mệt. Cũng may là vì có bạn nên mới sống nổi hai tuần đấy. Nói vậy thôi nhưng tôi rất thích đi chèo thuyền vì cảm giác khi thuyền đang đi tốc đọ nhanh rất thích! Tôi học được rất nhiều và luyện tập tay chân được nhiều. Lúc đấy tôi mới hiểu vì sao chèo thuyền được tính là một môn thể thao nghiêm túc haha. Khi khóa kết thúc tôi có nhận được giấy chứng nhận đã hoàn thành trình độ CanSail 3. Nhưng theo ý tôi, đáng nhẽ tôi nên nhận của giấy chứng nhận cho CanSail 4 vì tôi cần làm tất cả những thứ các bạn trong lớp đấy phải làm. Tiếc nhỉ 😔.

  • Cayley Math Certificate

Từ lớp 8-11, mỗi năm lớp toán nâng cấp sẽ làm một bài thi toán (Pascal, Cayley và Fermat của Waterloo). Năm nào tôi cũng đã thi rồi, nhưng chưa bao giờ tôi đã nhận được một cái “certificate of distinction”, khi một học sinh thuộc trong top 25%. Có rất nhiều bạn trong lớp toán của tôi mà hiểu biết hơn và tại năng hơn tôi, nên tôi cũng không kỳ vọng vào việc tôi sẽ có certificate. Năm nay cũng thế thôi, tôi có tập luyện một chút trước khi bài thi và sau đó cũng không nghĩ đến nó nhiều. Nhưng vào hôm thầy cô trao cho học sinh các giấy chứng nhận, tôi thấy thật bất ngờ khi tôi là một trong 5 học sinh trong khóa của tôi mà được gọi lên để nhận certificate. Đến cả bây giờ tôi vẫn còn thấy bất ngờ là tôi nhận được giải đấy, mà không phải là những bạn khác trong lớp tôi. Khi hỏi thầy cô về điểm của tôi, tôi mới biết là để vào được top 25%, bạn cần ít nhất 111 điểm trên 150, và tôi được đúng 112! Thế mới giỏi nhỉ?