Châu Âu 2024 – Đức

Cuối cùng tôi đã đến Đức. Mục tiêu chính của chuyến đi chơi này. Nếu các bạn chưa đọc phàn đầu tiên của chuyến Châu Âu này ở Thụy Sỹ thì đọc ở đây: Châu Âu 2024: Thụy Sỹ.

Ngày 7: ĐỨC!!!!

Ở Munich tôi sẽ ở vài ngày ở nhà cô bạn của mẹ ở khá gần trung tâm. Cô bạn của mẹ có hai con trai nhỏ và trước khi chuyến này tôi xác định là phải chơi với các em bởi vì nếu không thì có gì để làm nữa? Ban đầu khi cô và một em đến đón hai mẹ con từ ga tàu, nó hơi kỳ cục bởi vì tôi và em đều không nói chuyện. Khi về đến nhà nó vẫn hơi khó sử bởi vì mọi người đang nói tiêng Đức và toi vẫn chưa thoải mái nói tiếng Đức lắm. Các em cũng không biết nói chuyện với tôi như nào và cứ đùa với nhau là ai đến gần tôi nhất.

Hôm đầu tiên cô H rắt hai mẹ con vào Marienplatz ăn trưa. Marienplatz là một quảng trường hoặc khu vực mua sắm rất lớn ở trung tâm của Munich. Tôi phát hiện ra một điều rất hay ở Đức là người dân rất thích ăn bánh mì. Ở đây là lần đầu tiên tôi đã thấy thật nhiều loại bánh mì đa dạng như thế này. Và họ cũng có thể kẹp tất cả các loại thịt giữa bánh mì cho nó đa dạng hơn nữa. Khi cô đang giải thích và dắt hai mẹ con đi, tôi thấy cô rất vội và bận rộn và tôi thấy hơi áp lực bởi việc đó trong mấy ngày tiếp theo. Sau khi ăn trưa, tôi đi khám phá Marienplatz bởi vì nó là một nơi định đi trên lịch. Khi đang đi dạo nhìn các cửa hàng, tôi thấy một cửa hàng FC Bayern. Đó là câu lạc bộ bóng của thành phố Munich và cũng là đội tôi thích nhất. Một mục tiêu của tôi đến đức là để mua một áo thi đấu của câu lạc bộ Munich và đây là cơ hội. Tôi đã đến tận nguồn gốc của câu lạc bộ rồi nên nếu không mua áo thì phí quá. Hóa ra một áo thi đẩu chất liệu xịn khá đắt tiền nhưng mẹ nói là đi chơi phải như thế thôi. Tôi có tiên để tiêu mà, và việc này không thể bỏ qua. Cuối cùng tôi mua một áo (loại xịn) in tên tôi và số 32 nữa và tôi rất hài lòng với quyết định đó bởi vì tôi thấy áo rất đẹp.

Tôi thấy rằng ở Đức hoặc chính xác Munich không khí khác Thụy Sỹ hơn hẳn. Kể cả trung tâm thành phố lớn ở Thụy Sỹ không thể đông vui và sống động ở đây được. Và đó không phải là điều tệ dù có lúc tôi thấy rất rối loạn bởi vì nó có cảm giác như thành phố Hồ Chí Minh. Nó cũng khá giống Việt Nam bởi vì nó nóng đến mức tôi có thể chảy xuống đường luôn! Tôi đi chơi vào tháng nóng nhất trong năm nên khi đang nắng ở ngoài tôi sẽ rất khó chịu. Nhất là bởi vì tôi toát mồ hôi rất dễ nên tôi luôn luôn ướt sũng khi về đến nhà.

Ở Đức tôi cũng thấy thoải mái nói tiếng Đức hơn bởi vì tôi hiểu tiếng Đức người ta nói ở đây hơn là các nước khác. Bây giờ dần dần tôi cũng quen gọi đồ ăn hoặc mua đô ăn bằng tiếng Đức hơn rồi.

Sau đó tôi được đi ăn Schmalznudel cùng với cô và các em. Ban đầu tôi đương nhiên thấy hơi lạ bởi vì có hai em ngổi bên cạnh tôi và tôi không biết phải nói gì nhưng có một em (nhỏ hơn) khoe tôi đồng hồ mới của em nên tôi bắt đầu nói chuyện với em một chút. Khi tôi khoe các em đồng hồ của tôi, các em ngay lập túc dính đến nó và từ đó là các em cũng dính gần đến tôi luôn. Sau đó khi nào mình đi đâu là cả hai em sẽ tranh cãi nhau để được ngồi cạnh tôi hoặc cầm tay tôi đi bộ. Tôi thấy rất đáng yêu và dễ thương và tự mình thấy rất người lớn.

Một điều hay nhất về nhà cô bạn của mẹ là cô đang chuyển nhà và chồng cô tự sây lắp mọi thứ trong nhà. Chú mua tất cả các bộ phận riêng và tự lắp gáp mọi thứ. Kể cả những ngăn kéo, đường ray cho nó, cái máy để mở tủ tự động, từng các tấm gỗ làm cửa tủ và giá sách phải mua, cắt và gắn vào nhau hết, cả mặt đá cho bếp cũng mua riêng, và tất cả các máy móc như tủ lạnh, lò nước và máy dặt máy sấy mua hết. Tôi thấy cực kỳ ngạc nhiên về việc đó. Ở nhà cô bạn của mẹ cũng rất nghiêm khắc về việc ăn uống. Mọi người ăn rất nhiều và khi tôi và nhất là mẹ ăn ở đấy mọi người thấy ngạc nhiên và hơi bực mình. Có một hôm đang ăn pizza và chú nướng 2 pizza rồi và mỗi người ăn vài miếng rồi nên tôi tưởng là xong bữa ăn rồi và tôi quay lại phòng. Hóa ra là chú còn nước thêm 4 pizza nữa sau khi đó để mỗi người trong nhà ăn một pizza và mọi người rất bực mình và căng thẳng. Tôi thấy điều đó hơi kỳ lạ nhưng cũng thú vị.

Ngày 8: Các Em Đáng Yêu

Ngày hôm sau tôi đi một bảo tàng về nghệ thuật và tôi được nhìn các thiết kế xe đạp từ ngày sưa đến giờ. Có rất nhiều hình thức và các mình có thể để cái giảm xóc và tôi học được một cách để truyền lực đạp của mình vào bánh xe sau bằng cách khác luôn. Còn lại thì ở bảo tàng đó không có gì thú vị lắm. Một thứ rất buồn cười và hay ho của thành phố Munich là họ có một biển nhân tạo ở giữa thành phố bởi vì thành phố Munich rất xa biển thật. Họ trải cát ra một góc công viên, bật nhạc sôi động, dựng lên vài cái ô và những bộ bàn ghế bãi biển. Tôi thấy điều đó hơi buồn cười nhưng người ta khá nghiêm túc và hưởng thụ không khí đó nên tôi thấy rất thú vị.

Mấy hôm sau tôi chới với các em rất nhiều và các em chỉ biết nói tiếng Đức thôi nên vì thế tôi bắt đầu nói tiếng Đức nhiều hơn hẳn và tôi khá tự hào với số lượng trao đổi tôi đã làm với các em.

Ngày 9: Sân Vận Động và Xe Ô Tô 😮

Hốm sau tôi được đi tour trong sân vận động của câu lạc bộ FC Bayern. Trước khi đi, tôi rất muốn đến sân vận động nhưng mẹ nói nó xa nhà quá nên tôi tưởng là sẽ không được đi. Chồng của cô H đưa tôi và các em đi được và còn book tour cả SVD luôn. Tôi không phải cổ động viên nghiêm túc nhưng tôi vẫn thích xem đội này. Khi đang làm tour, người hướng dẫn rất vui tính và đố câu hỏi. Tôi không hiểu hoàn toàn chú đang nói gì và tôi cũng đang mặc áo đội tuyển nên tôi rất sợ chú sẽ chọn tôi để trả lời nhưng may quá chú không chọn tôi lần nào cả. Bản thân sân vận động rất lớn, to hơn SVD gần nhà nhiều. Khi được xuống đến sân cỏ, tôi cảm giác rất nhỏ so với mọi thứ sung quanh. Các hàng ghế lên cực kỳ cao và cả SVD này rất vĩ đại. Tôi còn được vào phòng thay đồ và nơi cầu thủ bước ra sân luôn. Bây giờ tôi mới hiểu được một phần bóng đá chuyên nghiệp có nhiều áp lực như thế nào. Nếu tôi là người thủ môn và tôi phải bắt một quả penalty phút cuối cùng tôi sẽ chắc ngất bởi vì có quá nhiều người và áp lực. Sau đó tôi được vào bảo tàng của câu lạc bộ xem. Ở đó họ trưng bày các tất cả các cúp đội này đã vô địch trong cả lịch sử. Trong bảo tàng cũng có một ô nhỏ để mình đá bóng được và có vài em nhỏ muốn đấu với tôi. Các em đó chơi rất bẩn và đá quả bóng rất mạnh vào các em nhà cô nên tôi làm các em xấu hổ bằng cách giả vờ và kỹ thuật cho các em không lấy được bóng và tôi ghi rất nhiều bàn. Việc này không quá quan trọng nhưng tôi chỉ thấy rất buồn cười.

Buổi chiều hôm đó hai mẹ con ra ngoài chơi. Tôi đi đến mấy địa điểm trong trung tâm thành phố và tôi thấy đến gần cuối ngày thành phố Munich im lặng và bình tĩnh hơn một tí và khi đang đi bộ trong thành phố tôi mới nhớ rằng mình đang ở Châu Âu. Mấy hôm nay cứ đăm đầu vào gia đình của cô bạn thì tôi quên là đang ở CHÂU ÂU!!! Tôi nhìn đâu cũng thấy ấn tượng và thực sự không thể tin nổi. Lúc đang đi về và ngắm cảnh thành phố tôi tự nhiên thấy một xe ô tô nhìn hơi lạ đậu bên kia đường. Bởi vì nó đang đậu ngược, tôi chỉ nhìn thấy đằng sau của nó thôi nhưng tôi vẫn muốn đến đó xem. Khi đến gần nó, tôi đọc các chữ đằng sau nó và tôi há mồm ra luôn.

“Countach 5000 Quattrovalvole”

Đấy là một trong những xe Lamborgini hiếm nhất THẾ GIỚI. Và một xe Lamborghini đã hiếm lắm rồi. Tôi ngay lập tức chạy về phía đằng trước và nó đúng là xe đó luôn. Tôi không bao giờ nghĩ là tôi có thể nhìn được một xe hiếm như này trong cả cuộc đời. Xe đó thực sự nhìn như một máy bay. Nó rất thấp và màu của nó rất đẹp. Đây chắc chắn là xe tốt nhất tôi sẽ bao giờ thấy trong cuộc đời. Tôi chục được một hình của nó với một nhà thờ đằng sau nó nhìn cực kỳ đẹp luôn. Tôi nghĩ bức hình này là ảnh đẹp nhất cả mùa hè. Thực sự quá may tôi dừng lại để nhìn xe này.

Ngày 10: Bảo Tàng Tốt Nhất

Hôm nay tôi được đi Deutsches Museum là một bảo tàng về khoa học và công nghệ của Đức. Sáng hôm đó mẹ bực mình tôi bởi vì năm trên giường và không giúp mẹ dọn đồ và định để tôi ở nhà tự đi. Nhưng đây là chuyện bình thường và tôi vẫn đi theo. Sau khi một thời gian rối loạn ở ga tàu (ở Đức rất phức tạp) và sự giúp đỡ của một gia đình, hai mẹ con cuối cùng đến được bảo tàng. Bảo tàng này hay đến mức tôi sẽ phải mất một tiếng viết về nó.

Khi vào đến quầy mua vé, tôi để ý mình có thể mua vé theo năm. Tôi nghĩ đây là một bảo tàng bình thường thôi nên không hiểu sao mình sẽ phải đi nhiều lần đến thế. Sau khi mấy tiếng trong bảo tàng này tôi mới hiểu. Đúng rồi, mấy tiếng. Bảo tàng này to đên mức tôi đi hai lần mỗi lần vài tiếng mới xem hết.

Khu vực đầu tiên là về các loại sóng. Ở đó có rất nhiều các hoạt động tương tác để dậy mình về những thứ như sóng ánh sáng hoặc sóng của lò vì sóng. Tôi thực sự không thấy nó thú vị lắm nhưng các hoạt động họ cho mình làm rất hay.

Sau đó có một khu vực rất lớn về tất cả các loại máy bay. Họ còn có vài bộ phận đến từ máy bay thật như là một khúc của thân máy bay hoặc động cơ thật của nó. Ban đầu tôi không hiểu gì nhưng tư trước đến giờ tôi thấy rất khó tin nổi một máy bay to và nặng như thế nào. Khi tôi đứng ở dưới một cánh máy bay, toi thấy nó khủng lô như nào và không thể hiểu sao một cục sắt to và nặng đến thế có thể bay 800 kilomét một giờ và bay sang bên kia trái đất trong vòng vài tiếng được. Và trái đất cũng cực kỳ to. Tôi rất thích tưởng tượng ra các thứ thực sự to như thế nào và có lúc tôi thấy sợ luôn. Nhưng, mình đang nói chuyện về máy bay nên tiếp tục thôi. Một phần máy bay có thể bay lên trời là bởi vì hình của cánh của nó. Cánh máy bay có một hình đặc biệt để nó chia không khí và tạo thành một lực đẩy lên. Các xe đua cũng có như này chỉ ngược lại để bám đường sát hơn. Tôi lại được thử nghiệm với các hoạt động tương tác của họ để xem điểu khiển một máy bay như thế nào và lực đẩy lên nó thực sự hoạt động như nào. Tôi thấy rất hay và hóa ra mới đi được đến một phần năm của cả bảo tàng này. Tôi cũng học được là để xây loại máy bay trở người to nhất, họ phải xây một khung to đùng xung quanh nó cao bằng một tòa nhà năm tầng. Thật là đáng sợ.

Đề tài cuối cùng tôi xem hôm đó là về không trung, mặt trăng và máy bay tên lửa. Tôi luôn luôn thử tưởng tượng là vũ trụ to như thế nào và nó rất khó hiểu. Tôi nghĩ rằng khả năng của mọi thứ xẩy ra để tự nhiên có trái đất và con người rất nhỏ và khái niệm của vũ trụ rất kỳ lạ. Các hình trên mạng của hệ mặt trời của mình không đúng một tí nào bởi vì các hành tinh rất xa nhau trong đời thật. Kể cả mặt trăng cũng rất xa. Rất rất rất xa. Người ta nói mình có thể vừa tất cả các hành tinh ở giữa trái đất và mặt trăng. Đó bao gồm cả sao Mộc và nó có thể vừa hơn một nghìn trái đất. Thế mà mình vẫn nhìn thấy mặt trăng rõ đến thế được. Đến mặt trời đã to quá để não của tôi tưởng tượng rồi. Mình có thể vừa 1.3 triệu trái đất vào nó và khi nhìn lên trời nó có thể to bằng mặt trăng. Thế thì không biết nó xa như nào. Và đó mới là hệ thống mặt trời của mình thôi… Động cơ của máy bay tên lửa cũng rất to. Khi đến gần nó to hơn tôi nghĩ nhiều. Nhưng nó cũng phải to như thế thì mới đủ khỏe để nâng mình lên không trung được.

Tôi chỉ xem tưng đấy thứ hôm đó thôi nhưng tôi hoàn toàn hiểu tại sao mình có thể mua vé theo năm để vào bảo tàng này.

Hôm nay tôi cũng chuyển sang một khách sạn ở bởi vì… Bố và S đến!!!!! Cả chuyến đi chơi vừa rồi chỉ có hai mẹ con đi thôi nhưng bây giồ có bố và S đi chơi cùng sẽ bớt chán hơn. Tôi cũng rất hào hứng được gặp lại bố và S bởi vì lâu rồi chưa gặp.

Khi đi Thụy Sỹ tôi quên để mang máy ảnh xịn đi nên tôi rất ân hận và thất vọng. May quá bố vẫn có thể mang cho chuyến đi chơi còn lại nhưng lại không có thẻ nhớ. Lúc đó bố và S không có thời gian để mua hoặc đặt hàng nên chỉ có một lựa chọn là phải mua ở Đức. Thế thì tôi dùng tiếng Đức của tôi và đi mua thẻ nhớ bằng tiếng Đức. Tôi thấy rất tự hào về việc đó và bây giờ có một máy ảnh để chục chuyến đi còn lại.

Khu vực khách sạn mới không hiện đại bằng trung tâm thành phố nhưng tôi cũng toàn đi vào trung tâm để chơi thôi mà. Buổi tối hôm đó cả nhà đi ăn đến rất muộn nên bố và S rất mệt không thể đi bộ về. Cuối cùng vẫn về được đến khách sạn và ngủ một dấc ngủ êm ái.

Ngày 11: Lại Đi Bảo Tàng?

Mẹ bảo rằng phải đưa bố đi bảo tàng hay một lần nào đó bởi vì bố rất có hứng với khoa học. Tiện thể hôm nay không có gì làm thì đưa bố đi luôn và bô ngay lập tức say mê chỗ này. Hôm nay tôi cũng đi nốt các chỗ chưa đến lần trước ví dụ là máy móc hoặc hóa học. Bình thường tôi sẽ không hiểu được nhiều nhưng hôm nay có bố thì bố giải thích rất nhiều thứ nhất là về máy móc bởi vì bố thích môn đó. Tôi học được rất nhiều thứ mới như là quá trình làm ra con chip cho máy tính và nó có thể tính toán như thế nào. Bố cũng giải thích được một động cơ máy bay hoạt động bằng cách nó hút không khí vào rồi nó ném chặt lại và thả ra ngoài để làm thành lực đẩy.

Mặc dù đã mệt rồi, mẹ vẫn cố gắng đưa mọi người đi chơi ở Marienplatz và vào các cửa hàng đồ chơi. Lúc tôi và S đang vào các cửa hàng, bố đang ngồi ở ngoài và mệt đến mức “suýt ngất” luôn. Đương nhiên bố và S không thể quen giờ ở đây trong một ngày được. Chúng tôi cũng đi qua cửa hàng FC Bayern nên tiện thể mua áo cho C. Khi đang in tên của C lên áo S quyết định cũng muốn mua một áo nữa nên mua thêm một áo. Sau đó một anh họ ở Canada cũng muốn mua áo nữa nên cuối cùng mua thêm 3 áo FC Bayern rất đắt tiền. Lúc đó tôi thấy hơi ghen tị nhưng tôi nhớ rằng tôi có áo xịn và đắt nhất.

Tối hôm đó nhà tôi đi ăn với nhà cô bạn của mẹ ở một hàng ăn. Lúc đó S buồn ngủ quá thì ngủ ở đấy luôn. Hai em nhà cô H luôn luôn tranh nhau để ngồi cạnh tôi nên tôi bảo cả hai em để ngồi đằng trước tôi. Và khi nào các em không nghe lời hoặc không muốn ăn thì cô có thể chỉ nói là tôi cũng ăn món đó thì các em sẽ ăn. Tôi thấy nó đáng yêu và buồn cười.

Ngày 12: Làng Giấc Mơ

Hôm nay tôi được đi một làng tên Rothenburg chơi với tour. Đầu tiên phải đi xe buýt to đến đó bằng đường Autobahn (đường cao tốc ở Đức). Các đường cao tốc ở Đức nổi tiếng bởi vì không có giới hạn tốc độ nên mình có thể đi nhanh thế nào cũng được. Thật buồn là xe buýt chỉ được phép đi 100 kp/h (kilomét một giờ) thôi. Đương nhiên đây là vì lý do an toàn.

Ở giữa đường cả đoàn dừng lại ở một trong những lâu đài lâu đời nhất trong Đức để vào xem. Tôi được xem cả lâu đài đó nhưng nó không phải là lâu đài bình thường. Lâu đài này khá nhỏ và dùng phấn lớn để đánh nhau. Trong tường họ còn thiết kế các lỗ để bắn qua hoặc đổ đồ xuống đất. Cũng có một nhà tù và một phòng trốn với tường cực kỳ dầy (chắc phải 5 mét hoặc hơn).

Khi đến điểm chính là Rothenburg, tôi rất ngạc nhiên. Ở đó thực sự là làng giấc mơ. Ở đây đường làm bằng gạch hết và có rất nhiều nhà màu mè cao xếp hàng nhau cả con đường. Nó nhìn y hệt như trong truyện cổ tích. Rothenburg cũng nổi tiếng vì mùa giáng sinh của nó. Họ trang trí rất đẹp và tổ chức rất đông vui. Tình cờ ngay ở đó có một cửa hàng bán đồ giáng sinh nên mẹ vào mua một đống thứ. Khi đang ở trong cửa hàng đó tôi phát hiện ra dự án khoa học của tôi về một loại quạt rất phổ biến ở đây bởi vì tôi thấy họ bán rất nhiều. Họ còn bán loại nhỏ và to đùng luôn. Tôi thấy nó rất trùng hợp.

Buối tổi khi về đến Munich nhà tôi lại đi ăn tối ở nhà cô H bởi vì cô cũng nấu ăn giỏi. Tôi được chơi với các em lần cuối trước khi chia tay. Tôi thấy các em rất đáng yêu và dễ thương nên tôi rất tiếc là phải chia tay các em nhưng tôi cũng cam giác thư giãn hơn một tí bởi vì không có các em đang làm phiền tôi nữa.

Khi đang về từ nhà cô đang mưa rất to và khó để tìm taxi bởi vì muộn rồi nên phải chờ ở ngoài 10 phút và chạy qua mưa mới đến được xe.

Ngày 13: Lâu Đài

Hôm nay cả nhà đi chơi ở một công viên lớn trong Munich và đến một lâu đài rất lớn và cũng là ngày cuối cùng ở Munich. Công viên đó tên là Englischer Garten và nó chắc chắn là công viên lớn nhất tôi đã từng đến. Ở trong công viên đó có một đường suối nước mình có thể bơi hoặc lướt sóng được luôn. Mình cũng có thể nằm tắm nắng và làm nhiều thứ nữa. Công viên đó to đến mức tôi tưởng là đi bộ cả công viên rồi nhưng mới đi được 1/5 (một phần năm) thôi. Ở giữa công viên đó có một tháp cao để mình ngắm được công viên và thành phố nên cả nhà lên đó ăn trưa. Sau đó cả nhà đi đến một lâu đài tên là Nymphenburg và cần mua vé để được vào. Mình có thể đi xem cả lâu đài và vào các phòng ăn, ngủ và làm việc ngày sưa luôn. Hôm nay cũng chỉ có thế thôi. Tôi rất thích được chia sẻ với bố và S một chút của bao nhiêu thứ tôi đã trải nghiệm trong hai tuần gần đây.

Ngày 14: Bodensee

Hôm nay tôi được đi đến một thành phố tên là Friedrichshafen ở khu vực Bodensee. Bodensee là một hồ rất lớn ở giữa 3 nước Đức, Thụy Sỹ và Áo. Đó là lý do tại sao tên Bodensee nghĩa là “hồ biên giới”. Ở Đức rất khét tiếng bởi vì tàu đến muộn. Hôm nay là ngày tôi được trải nghiệm việc đó thật. Mẹ đã mua vé đến Friedrichshafen rồi nên mình chỗ trên tàu rồi. Đến Friedrichshafen cân đổi tàu ở giữa nên phải đi hai tàu. Tàu đầu tiên bị muộn 30 phút. Đúng rồi, 30 PHÚT. Đắng lẽ phải có 30 phút chờ tàu thứ hai nhưng bây giờ bởi vì muộn đến tận nửa tiếng sẽ có rất ít thời gian để đổi tàu. Cuối cùng tàu đầu tiên đến vài phút sau lúc tàu kia phải đi và tàu thứ 2 không chịu chờ một phút nào nên phải chờ cho tàu sau đi về phía đó. Mọi người rất bực mình và khó chịu về điều đó nhưng đó chưa phải hết. Sau khi chờ rất lâu tôi phát hiện ra tàu sau đi về phía đó bị hỏng giữa đường nên phải chờ một tàu nữa đến thay. Lúc còn khoảng 10 phút trước khi tàu thay đến, mẹ thấy một tàu cũng đi về phía đó sẽ đi trong vài phút. Thế thì cả nhà sách đo nhanh nhất có thể sang bên kia ga tàu. Và nó không dễ để sang các đường ray bên cạnh đâu. Kể cả nó là cái ở đối diện, mình phải đi thang máy lên trên tầng rồi đi bộ sang và lại thang máy xuống bởi vì không đi qua đường ray được. Bởi vì thế, khi đến được đường ray kia thì tàu đã đi rồi nên lại quay lại đi cái tàu thay. Hóa ra khi quay lại đến bến tàu đó, tàu đó cũng đi rồi. Lúc này cả nhà đang rất sốc và rối loạn. Đầu tiên một tàu bị muộn rồi muộn tàu sau xong rồi một tàu lại bị hỏng và chúng tôi đã đánh cược lớn để cố gắng lên được chuyến tàu nhanh hơn nhưng cuối cùng lại bị lỡ chuyến tàu đó và cả chuyến tàu mà chúng tôi định đi. Cuối cùng phải chờ thêm một tàu và vẫn đến được Friedrichshafen cuối cùng.

Đến chiều muộn, sau khi ăn trưa, cả nhà đi thuyền trên hồ Bodensee đến một thành phố nổi tiếng tên là Konstanz. Tiếng anh thành phố đó gọi là Constance và trong tiếng anh hồ Bodensee gọi là Lake Constance nghĩa là Hồ của thành phố Constance bởi vì thành phố Constance ở một miếng đất mà nhô vào bên trong hồ và gần giữa hồ đó luôn. Ở Konstanz rất đẹp và nó hơi nhìn như Rothenburg. Có rất nhiều các đường gạch với nhà cao và màu mè sếp hàng bên cạnh. Cả nhà cũng đi vào rất nhiều tiệm sách và cửa hàng đồ chơi và khám phá cả thành phố hoặc làng Konstanz. Cả nhà khám phá các con đường nhỏ bên cạnh và nó rất yên tịnh và đúng là Châu Âu. Đường gạch rất đặc chưng của Châu Âu và cả thành phố Konstanz phần lớn là đường gạch và tôi thấy rất đẹp.

Tàu cuối cùng để quay lại Friedrichshafen là lúc 9pm và lúc 8pm cả nhà mới nhớ rằng chưa ăn tối. Thế thì tìm một cửa hàng và gọi đồ ăn luôn. Họ mất khá lâu để đưa đồ ăn nên cả nhà phải ăn rất nhanh rồi đi bộ ra bến thuyền luôn. Khi đến đó còn khoảng 15 phút trước khi thuyền đến. Ở đó có một chỗ để xuống đến mặt nước và tôi muốn nhúng nước vào nước lạnh một lúc. Ở Konstanz rất đẹp, thư giãn, và tôi thấy rất hạnh phúc ở đó. Đi thuyền về cũng mất khoảng 50 phút và khi về đến Friedrichshafen mọi người đều rất mệt và S đã ngủ mất tiêu rồi. Cuối cùng cả nhà đi xe buýt về đến khách sạn và ngủ sâu sau một ngày hỗn loạn và mệt mỏi.

Ngày 15: Đi Chơi Tiếp Xung Quanh Hồ

Hôm nay cả nhà đi chơi tiếp ở một thành phố hồ tên là Meersburg. Meersburg là một điểm du lịch khá lớn ở Bodensee bởi vì nó rất xinh xắn và đẹp. Meersburg cũng khá giống Konstanz nhưng nó thoáng và rộng hơn.

Sau khi đi tàu dọc theo bờ hồ, đã đến được Meersburg. Ở đó đi lại dễ hơn nhưng đường cũng dốc hơn ở Konstanz. Khi đi đến một điểm ngắm hồ, S nhìn thấy một lâu đài đẹp và muốn vào xem. Đó thật ra là lâu đài Meersburg khá nổi tiếng. Lúc đang đi bộ trong phố, S cũng tìm thấy một cửa hàng bánh muốn ăn nhưng mẹ nói rằng phải tự dùng tiếng Đức mua bánh. Ban đầu S ngay lập tức từ chối bởi vì bản thân S đã là người không thích giao lưu rồi và bây giờ còn phải nói trong một ngôn ngữ không quen nhưng sau khi mẹ còn phải đi bộ ra khỏi cửa hàng và để S một mình với cô bán hàng S mới dùng tiếng Đức để mua bánh. S không giỏi nói tiếng Đức lắm nhưng tôi thấy S rất tự tin và cố gắng. Sau đó mẹ dắt S vào lâu đài xem và bố và tôi ngồi ngoài chờ. Tôi thấy các thành phố bờ hồ rất đẹp và xinh xắn bởi vì có cảnh nhìn ra hồ rất tuyệt vời và có rất nhiều các nhà đáng yêu và màu mè. Tôi nghĩ sống ở đây sẽ vui nhưng cũng có thể hơi chán sau một thời gian lâu.

Buổi tối hôm nay còn được gặp C và xem C biểu diễn kịch nữa nên bây giờ phải bắt đầu đi về phía đó. C được đi học một khóa trại hè học tiếng Đức ở gần hồ Bodensee và hôm nay sẽ được xem các biểu diễn đã được sắp sếp bởi các học sinh ở đó. Thế thì cả nhà đi ra Uberlingen là một thành phố gần chỗ học của C tên là Salem. Đến đó cả nhà ngồi nghỉ ăn kem một chút rồi định đi đến Salem nhưng lúc đó rất ít taxi và gọi hỏi họ nói rằng đến tận 30 phút nữa mới có xe to chở cả nhà. Lúc đó không còn nhiều thời gian nên phải đi ngay lâp tức nên mẹ hỏi một chị bán hàng xem ở đâu có thể có taxi và chị chỉ là phải đi bộ 5-10 phút đến bờ hồ có thể có. May quá khi đến đó có đúng một xe và cuối cùng vẫn đến được Salem đúng giờ. Đến đó tôi được nghe các học sinh hát và nhảy rồi cuối cùng đến lượt cấc vở kịch ngắn. C đi đầu tiên và vở kịch của C bằng tiếng anh hoàn toàn. Có vài vở kịch sau bằng tiếng Đức và tôi cũng cố gắng nghe và hiểu được phần lớn. Tôi thấy những cái biểu diễn này rất hay và phải rất tự tin trên sân khấu là một điều tôi không giỏi lắm nhưng mẹ cứ dọa là sẽ gửi tôi đến đây học năm sau và mẹ lại đi chơi tiếp. Ở đó cũng học được tiếng Anh nếu mình nói tiếng Đức giỏi hơn tiếng Anh. Sau đó tối muộn cả nhà đi taxi từ Salem đến nhà. Hôm nay chưa được mang C đi cùng bởi vì vẫn còn một bữa tiệc nữa nên ngày mai C sẽ tự đi tàu sáng sớm để đến khách sạn của nhà mình.

Ngày mai sẽ cũng đi Áo bằng tàu nên tạm biệt từ Đức!!