Vào kỳ nghỉ xuân năm nay, tôi đã đi một chuyến lên tỉnh bang Yukon! Chuyến này là chuyến đầu tiên của tôi không đi cùng gia đình, mà lại đi trong một đoàn các bạn tuổi teen. Cho một tuần, tôi sẽ ở thành phố Whitehorse ở Yukon cùng với 12 bạn khác và đi khám phá về tình này với cả lịch sử của những người dân tộc. Những bạn trong đoàn đến từ khắp nơi trong tỉnh bang BC như Victoria, Sunshine Coast, Coquitlam và Lytton. Mặc dù đoàn này toàn có người tôi chưa hề gặp, đi một nơi tôi chưa từng đến, tôi cũng chẳng cảm thấy lo mấy. Tôi thấy thật hào hứng cho những hoạt động như dog sledding và glass blowing, những thứ mà chỉ có ở Yukon được thôi!
Đúng hai ngày trước khi chuyến này là sinh nhật của tôi! Ngày trước khi bay, bố mẹ và tôi đã có một buổi ăn bánh và uống trà chiều theo phong cách Anh Quốc rất cầu kỳ. Nhưng tôi đã lỡ uống quá nhiều trà, nên mặc dù sáng hôm sau vào 5h tôi đã phải dậy để đi đến sân bay, tôi vẫn bị tỉnh đến tận 2h sáng mới ngủ được! Khi đến sân bay tôi cũng không có buồn ngủ lắm, nhưng khi lên máy bay là một chuyện khác haha. Tôi đã có một chuyến bay rất êm ái.
Chuyến bay từ Vancouver đến Yukon khá là ngắn, chỉ có mất 3 tiếng thôi. Vì tôi đi vào kỳ nghỉ xuân, thời tiết tại Yukon vẫn khá là lạnh, thậm chí vẫn còn đầy tuyết! Nhưng so sánh với năm trước, năm nay đã ấm hơn rất nhiều. Theo thầy nói, năm trước có xuống đến -20°C, nhưng năm nay lạnh nhất cũng chỉ có đến -5°C thôi. Tuy vậy, tôi vẫn cần mang thật nhiều quần áo ấm bởi vì trên đấy không chỉ lạnh mà còn gió và khô nữa. Khi đến nhà ở của tôi, BeezKneez, đã có một nhóm bạn khác đã bay sớm hơn, nên đã chuyển bị được một bữa ăn no nhỏ để tiếp những bạn vừa đến như tôi. Tiện thể trong lúc đấy tôi cũng làm quen được với những bạn trong nhóm và cảnh thiên nhiên của Yukon.
Dog sledding là hoạt động thú vị nhất trong cả chuyến đi, vì làm sao mà tôi có thể trải niêm được cái đấy ở một thành phố ấm như Vancouver?! Vào hôm thứ hai luôn chúng tôi đi đến một chỗ mà có hàng chục chó husky. Thầy phụ trách tập đoàn của tôi, Liam, đã từng đi dog sledding rồi. Khi thầy trao đổi kinh niêm, thầy nói là mình sẽ được nằm trong một cái sled rồi sẽ có người làm việc lái cho mình. Vì thế tôi thấy thật bất ngờ khi chúng tôi phát hiên ra rằng chúng mình sẽ không nằm ở trong sled nhưng sẽ tự lái nó! Mỗi người sẽ có một sled riêng của mình cùng với 4 con chó. Nhóm con chó của tôi thật dễ thương! Chúng tôi đi trên một con hồ đóng băng và xung quanh chỉ có cây được phủ bởi tuyết. Hồ đấy dộng giã man, và Đấy là một khung cảnh tôi thật sự không thể quên được.
Trước khi chuyến đi Yukon, tôi đã có một chuyến đi trượt tuyết với lớp. Nhưng lúc đấy tôi được bỏ vào một nhóm bạn có trình độ giỏi hơn tôi nhiều. Vì thế, các bạn cử phải chờ cho tôi để có thể đi tiếp được. Ôi thật xấu hổ 😭 Sau đấy tôi không tự tin về trình độ trượt tuyết của mình, nên tôi thấy thật lo lắng khi biết rằng sẽ có một hôm đi trượt tuyết ở Yukon. Vì vậy, hôm đấy tôi rành rất nhiều thời gian để tập cách trượt cho tốt ở cái bunny hill (một cái đồi nhỏ để cho trẻ em tập trượt). Tôi dành khoảng 30-45 phút ở đấy để tập cách “turn” và dừng đến khi tôi thấy đủ tự tin để đi trượt ở một cái run nghiêm chỉnh. Tôi cũng đã nói với các thầy cô của mình rằng mình sẽ trượt chậm để vừa tập và vừa bảo vệ được đầu gối của tôi. May quá tôi có một người bạn đủ kiên nhẫn để đi trượt tuyết cùng tôi, vì tôi đi rất chậm và nhiều lúc phải ngừng vì sợ quá. Nhưng vì có bạn và thầy cô đi cùng, tôi đã thấy yên tâm hơn và giần giần đã tiến bộ lên! Sau khi một tiếng, tôi đã có thể trượt như trước rồi! Trước đây tôi rất hay phi thẳng xuống cái đường dốc, đi nhanh nhất có thể trước khi phanh lại một cái “đột ngột”. Như thế mới vui chứ! Mặc dù là trước hôm đấy tôi thấy thật lo lắng, đến cuối ngày tôi đã hài lòng và vui hơn hẳn.
Chuyến đi này là một trong những cái trải niệm ấn tượng nhất của tôi, nhất là vì đây là chuyến đầu tiên của tôi mà ko đi cùng gia đình. Ngoài ra, đây cũng là chuyến đầu tiên của tôi đi cùng một nhóm bạn tôi chưa từng gặp! Thật tiếc là nhiều người ở xa Van. thế nhỉ :(. Tôi đã được trải niêm một góc nhìn mới của Canada. Khi thế tôi mới hiểu rằng còn quá nhiều của đất nước này mà tôi chưa khám phá. Hy vọng là trong những năm tiếp theo, gia đình tôi và tôi sẽ được cơ hội để đi nhiều hơn, như vậy mới hiểu được lịch sử và văn hóa của Canada.